Bí mật của hạnh phúc!

Bí mật của hạnh phúc!

Chia sẻ trang này

  1. huongpham_247

    huongpham_247 New Member

    • 3 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn


    • 620 Lượt xem

    • 0 Lượt trả lời

    Tối nay, lúc cửa hàng vãn khách, đang chăm chú vào chiếc điện thoại thì một anh trai dựng xe bước vào cửa hàng, trông cứ ngại ngần, gãi đầu gãi tai. Thấy vậy, tôi mới hỏi:
    - Em có thể giúp gì được anh ạ?
    Mặt anh đỏ ửng lên, rồi ấp úng mãi mới thành câu :
    - Em...em...ở đây có bán...?
    Anh ấy nhìn quanh cửa hàng một loạt rồi hỏi lại:
    - Thuốc trị… cho phụ nữ ấy em.
    Nhìn điệu bộ của anh lúc ấy, đoán anh đang muốn nói đến cái gì, dù rất buồn cười nhưng tôi phải cố nén lại, nhẹ nhàng hỏi:
    - Anh mua cho chị nhà ạ?
    - Ừ, chuyện là thế này, gần đây vợ mình hay bị đau bụng, đau lưng âm ỉ, người gầy rộc, xanh xao lắm. Hỏi thì cứ bảo đau bụng xoàng thôi nhưng nhiều hôm cứ thấy cứ ngồi sụp ôm bụng trong nhà tắm. Rồi có hôm vợ ốm, anh giặt quần áo hộ thì sợ lắm em ơi, có rất nhiều dịch màu vàng, xanh ở đũng quần nhỏ. Chẳng biết là gì, cầm vào hỏi thì vợ mới bảo là lâu nay bị viêm nhưng ngại không dám nói. Anh bảo đi bệnh viện thì cứ sợ sệt, ngại ngùng vì bệnh nhạy cảm. Lại lo tốn tiền, rồi không đi làm được.
    Nghe xong lời tâm sự ấy, tôi đưa cho anh một hộp sản phẩm có tênGel hạnh phúc Lisa:
    - Em nghĩ, cái này sẽ giúp được chị nhà ạ.
    Rồi tôi tận tình giải thích cho anh về thành phần, công dụng, cách sử dụng của sản phẩm. Xoay qua xoay lại một hồi, tôi thấy anh lấy trong túi ra một xấp tiền, toàn tiền lẻ. Anh xếp từng đồng tiền nhăn góc, lộn xộn vào với nhau rồi đếm đếm, một lúc sau quay ra hỏi tôi có bớt được không. Tôi nói mình chỉ là nhân viên, không dám quyết định. Anh không mặc cả nữa, quay sang nói với tôi:
    - Tiền này anh giấu vợ từ hôm 15. Lấy lương xong là giấu luôn, vợ hỏi thì bảo nhậu hết rồi, vợ anh cứ giận mãi, anh muốn cho vợ bất ngờ.
    Anh nói xong rồi cười bảo dù có phải vất vả thế nào cũng phải chữa khỏi bệnh cho vợ, thấy vợ đau anh xót lắm. Tìm hiểu trên mạng thì nhiều người mách loại này, anh phải dành dụm để mua bằng được, nhà anh xa lắm, đi gần 1h mới đến được đây. Vừa nghe tôi vừa nhìn anh, thấy anh mặc một cái áo khoác đã cũ, một chiếc quần soóc màu xám nhạt, lấm lem bụi bẩn, đi xe Wave, tôi tò mò hỏi anh:
    - Xe này của anh à?
    Anh cười bảo:
    - Vâng, xe này mua lâu rồi, không có điều kiện nên đi xe này thôi.
    Tôi nghĩ thầm với bề ngoài như vậy thì chẳng có cô gái nào mà gọi anh ấy là “soái ca”. Nhưng tôi tin, vợ của anh ấy sẽ rất hạnh phúc. Đôi khi còn hạnh phúc hơn những người phụ nữ sống trong giàu sang phú quý. Anh không những biết quan tâm mà còn dám hi sinh tất cả miễn để vợ khỏe mạnh. Anh đã dành tặng vợ mình tình cảm, cuộc sống và cả sự yêu thương vô hạn nữa. Một người đàn ông bình thường, giản dị nhưng luôn dành cho cô gái họ yêu thương những gì tốt đẹp nhất. Anh ra về, tôi vừa nhìn vừa nghĩ đó đúng là một người đàn ông đáng để nể phục và kính trọng. Tình yêu không cần những thứ cao quý, miễn sao vẫn dành những thứ tốt nhất mình có thể làm được cho người con gái mình yêu. Đó là gì? Là hạnh phúc.
    [​IMG]





Chia sẻ trang này

[X]