Là do anh bị GAY hay là do anh không yêu tôi???

Là do anh bị GAY hay là do anh không yêu tôi???

Chia sẻ trang này

  1. loveparis

    loveparis Member

    • 96 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn


    • 909 Lượt xem

    • 1 Lượt trả lời

    Mình năm nay 27 tuổi, đang làm một công việc tương đối phù hợp, thu nhập không quá cao nhưng cũng khiến mình lo được cuộc sống cho bản thân và giúp bố mẹ được một phần nhỏ. Mình có những người bạn tốt xung quanh, mình sống chân thành với chính mình & mọi người, có ý thức và thích thú với việc trải nghiệm những điều mình cho là giá trị trong cuộc sống: dành thời gian, quan tâm gia đình, bạn bè, làm việc, du lịch khám phá, thưởng thức văn hóa nghệ thuật… J Nhìn chung, mình thấy mình cũng khá tích cực, không quá lười với việc sống cuộc sống của mình và mình khá hài lòng với cuộc sống hiện tại và những giá trị, những bình yên mình cảm nhận được!

    Có điều, tình yêu là một câu trả lời thật khó, trái tim khó lựa chọn được nó nên yêu ai vào lúc nào. Mình vẫn đang single, có thể do duyên chưa đến, nhưng mình biết là do mình vẫn quá yêu anh, vẫn không ngừng nuôi băn khoăn và hi vọng không biết anh đã là duyên của cuộc đời mình hay chưa?

    Mình và bạn ý là những người bạn cũ, học cùng nhau phổ thông nhưng ngày đó cũng không chơi với nhau. Lên cấp 3, do bố mẹ sang nước ngoài làm việc, A đi cùng gia đình và học tập rồi ra trường, làm việc tại nước ngoài. A rất ít về nước, chắc do bố mẹ cũng thường thay đổi nơi làm việc, không nhiều khi ở VN. Lần thứ hai A về VN là cách đây 4 năm.
    Thời gian A ở VN chỉ hơn 2 tháng, bọn mình cũng chỉ gặp nhau hơn chục lần – và đều là những lần đi cafe, chơi chung cả nhóm bạn – nhưng đó là một quãng thời gian thật sự rất đẹp và đáng nhớ trong cuộc đời mình. Mình và A nói chuyện nhiều và rất hợp,ban đầu mình hoàn toàn vô tư như một người bạn, nhưng cứ tự nhiên mình dần mong những tin nhắn, cuộc điện thoại của A. Những lúc có A là những lúc mình cảm thấy thoải mái và đúng là con người mình nhất, mình thấy thật sự hạnh phúc – đó là một cảm giác rất lạ, không giống cảm giác thoải mái tự tin là chính mình trong cuộc sống hằng ngày với những người khác – mình chỉ cảm thấy đó đúng là con người mình muốn trở thành, đó là những cảm giác mình muốn có từ trong tiềm thức. Nghe thật mơ hồ nhưng trước đó chưa bao giờ mình cảm thấy điều này, và nhiều năm sau đó, đến giờ mình vẫn chưa gặp được ai mang đến cho mình cảm nhận như vậy nữa.

    Những lần đi chơi chung, mình và A thường tự nhiên ngồi gần nhau, cũng buồn cười là có lần ngồi cách thì một lúc sau A lại đổi chỗ.. Chả hiểu vì sao, có nhiều lần cứ do tình cờ, đôi khi là do những ngại ngần vu vơ của mình, mà mình đã lỡ một số lần hẹn với A trong thời gian này.. Không hiểu có phải do A là người quảng giao, vui vẻ hay không nhưng mình có cảm nhận là A cũng quý mình, chắc cũng một phần nào chứ.. A nói chuyện với mình, rằng sau này muốn về VN sống, kinh doanh ở VN và chia sẻ với mình một số ý tưởng..

    Nhưng tất cả chỉ có thế, rồi cũng đến ngày A đi,ngay sau cuộc điện thoại A gọi tạm biệt – mặc dù khi nói chuyện mình vẫn đùa vui và chúc A may mắn – nhưng vừa tắt máy là mình không thể dừng khóc. Mình cứ khóc suốt, mình biết mình đã yêu A và A đã đi một nơi rất xa mình.

    Và tất cả cũng chỉ có thế, A hầu như không sử dụng mạng xã hội và cũng rất ít liên lạc với bạn bè ở VN nên mình không biết được cuộc sống của A ra sao, chúng mình chỉ có một số lần liên lạc qua email và message FB hỏi thăm cuộc sống, chúc năm mới, sinh nhật.. và đa phần là mình hỏi thăm trước.. A vẫn nói là sẽ về VN, dù mình không biết là đến bao giờ..

    Bắt đầu từ một ngày mình đã thấy những bức ảnh A đi dã ngoại cùng một nhóm bạn nước ngoài, mình tìm hiểu thì biết nhóm bạn đó là gay (và đều công khai), tuy không có hình ảnh hay thông tin gì về việc A đặc biệt thân thiết với ai trong đó, nhưng mình đã nhiều ngày lục tung FB của A và những người bạn đó, mình thấy A có nhiều bạn là gay trong friends list và thấy A cũng thường đi chơi cùng những bạn đó, và tham gia một số hoạt động nghệ thuật, cộng đồng tại thành phố A sống dành cho cộng đồng gay / hoặc có nhiều bạn gay tham gia. Những thông tin này A không hề public mà do mình rất mày mò mới thấy. Đó là cách đây 2 – 3 năm, còn gần đây mình không thấy A thường gặp những người bạn đó nữa, cũng có thể do mình bị hạn chế nên không xem được nhiều thông tin trên FB của những người bạn đó của A.

    Nếu như trước đây mình chỉ biết chờ đợi và hi vọng một ngày A sẽ về để biết A có tình cảm gì với mình không, thì từ lúc đó tim mình lại càng ngạt thở mong A về để biết sự thật về A, dù mình biết có thể mình sẽ đau đớn lắm. Nhưng mình biết mình vẫn yêu A nhiều lắm, vẫn không thể ngừng yêu A, nỗi nhớ A nhiều lúc đã bóp nghẹt mình, nhiều lúc mình cảm nhận được rõ ràng nỗi đau tinh thần đã thật sự là nỗi đau thể xác, mình cảm nhận được con tim mình đau như thế nào. Tất cả những điều này mình chỉ giữ cho riêng mình, đến gần đây mình mới chia sẻ nó với cô bạn rất thân của mình – bắt đầu từ một lần mình đã không thể dừng khóc ngay trong quán café khi mình đang nói chuyện cùng cô ấy, và những câu chuyện, và A cứ trào đến.. Mình biết mình ảo tưởng, mình không thực tế, mình ngốc nghếch, chả có lời nói nào ở lại, ngoài câu A nói sẽ về VN, mình cũng hoàn toàn không biết những nghi ngờ phỏng đoán về giới tính của anh như thế nào, về việc nếu không phải vậy, biết đâu anh đã có người yêu bên đó, hoặc đang yêu một người khác.. Nhưng mình không bắt trái tim mình chọn lựa được, nó đã chọn A rồi, từ ngày đó, cho đến bây giờ, vẫn vậy. Mình nhớ A mỗi ngày, ở mỗi nơi mình đến, nhưng chắc chỉ có mình như vậy thôi, không biết trong cuộc sống có lúc nào A nhớ đến mình không. Mình chỉ bám vào cái hi vọng mong manh, thật sự rất mong manh của mình.

    Trái tim mình cũng không phải sắt đá, mình cũng có những lần rung động với những người con trai khác, chỉ là những rung động vu vơ, nhưng mình chỉ để vậy thôi, rồi cũng qua, vì mình biết mình vẫn cứ chờ A.. Có một người con trai tốt quan tâm mình 2 năm rồi, nhưng mình không thể mở lòng, mình không rung động với anh ấy, mình vẫn muốn một tình yêu phải bắt đầu bằng những cảm giác rung động, mê say như mình đã từng có – dẫu có thể chỉ là từ phía mình thôi.. Mình biết mình không còn trẻ, những năm tháng sôi nổi nhất của tuổi trẻ, mình đã để tình yêu của mình với A, ở một nơi rất xa.. nhưng có lẽ cuộc đời của mình chỉ là những vu vơ như thế hay sao, vì đến giờ mình vẫn không làm khác được.

    Cho đến giờ, đã gần 4 năm, anh đã đi làm ổn định bên đó, và hiện giờ đang có một công ty riêng cùng những người bạn. Mỗi khi đi chùa, nhà thờ hay khi nhìn lên bầu trời bất kỳ đâu, mình đều cầu mong A được mạnh khỏe, vui vẻ trong cuộc sống, và sẽ sớm trở về.. mình chỉ biết làm vậy thôi, vì mình còn không biết bao giờ anh sẽ về thăm VN, mình cũng không biết ý định về sống ở VN của anh là đến khi nào, và giới tính của anh, và tình cảm của anh.. mình không biết một điều gì, chỉ biết hi vọng của mình còn được đến ngày nào thì mình còn tiếp tục cố gắng.




  2. ngocyen

    ngocyen Active Member

    • 366 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn


    thực sự thì mối quan hệ của bạn chưa rõ ràng, nên khó mà nói đc. nhưng có lẽ lại là tình cảm 1 phía của bạn rồi.





Chia sẻ trang này

[X]