Liệu tôi có nên tiếp tục... là người đồng tính??

Liệu tôi có nên tiếp tục... là người đồng tính??

Chia sẻ trang này

  1. dungkata

    dungkata New Member

    • 20 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn


    • 2,405 Lượt xem

    • 3 Lượt trả lời

    Tôi đang băn khoăn không biết phải làm sao? Liệu tôi có nên tiếp tục là người đồng tính,...???


    Tôi là sinh viên năm thứ 4 của 1 trường Đại học ở Hà Nội chuyên ngành Công nghệ thông tin. Tôi tự lập từ lâu và có 1 số thành công nhất định dù chưa tốt nghiệp Đại học, là Trưởng phòng Kinh doanh cho 1 công ty khá lớn (tôi vào công ty với tư cách là nhân viên kĩ thuật với bài thi đầu vào được điểm cao nhất dù là sinh viên nên được nhận chính thức, nhưng sau 3 tháng sếp thấy có khiếu kinh doanh và nhiều ý tưởng nên được tín nhiệm và chuyển giao), và được sếp cử đi du học. Ngoài ra tôi cũng có một số tổ chức Phi chính phủ do tôi làm chủ tịch và đứng đầu. Dù không là gì so với ngoài đời kia nhưng cũng là một chặng đường dài, là những gì tôi đã cố gắng bằng máu và nước mắt. Tôi cũng như rất nhiều bạn trẻ khác, có niềm đam mê với Phượt, nhiếp ảnh, đọc sách và viết lách. Tôi biết 1 chút guitar. Ngoài ra có phong cách nói chuyện riêng. (Điều này được mọi người nhận xét) Có lẽ đó là lý do mà tôi có sức hút với các cô gái.

    Chuyện sẽ không có gì nếu tôi nói tôi là một chàng trai. Phải, tôi là một cô gái. Cũng giống như bao cô gái ngoài kia, tóc dài, giọng nói mọi thứ là con gái. Chỉ là, tôi khác họ, tôi thích con gái. Là một người đồng tính. Tôi chưa từng nói chuyện với ai về vấn đề này. Chỉ có 1 số người bạn tinh ý thì sẽ nhận ra, nếu không sẽ mặc định tôi là 1 cô gái cá tính chứ không phải les.

    Có lẽ nhiều người nói tôi hạnh phúc, bạn bè tôi nói :"Mày có công việc ổn định rồi còn muốn gì nữa"
    Tôi cười . Tự hỏi : ừm, mình muốn gì nhỉ?
    Tôi luôn buồn, không bao giờ được vui, chưa bao giờ tôi được vui vẻ một cách trọn vẹn. Tôi hay đi coffe 1 mình, hay vào công viên, lên đồi nằm ngủ và nghe nhạc không lời. Tôi luôn thích 1 mình, mặc dù công việc của tôi cần giao tiếp nhiều, quan hệ nhiều. Nhưng tôi như 1 kẻ sống 2 mặt. Đêm về mới chính là mình.

    18 tuổi tôi có mối tình đầu tiên là 1 cô gái cùng tuổi, hiện đang sinh sống và học tập tại Úc. Sau 9 tháng yêu nhau, chúng tôi chia tay, do tôi quá vô tâm. Tôi vẫn còn yêu cô ấy cho tới giờ phút này. Yêu rất nhiều. Đôi lúc tôi nhớ cô ấy, vẫn mơ về cô ấy. Nhưng 2 đứa đã không liên lạc từ lâu. Vì đối với tôi, chia tay là dứt hẳn để họ không phải bận lòng vì mình thêm. Từng ấy năm, tôi có nói chuyện với nhiều người con gái, cũng chỉ coi là bạn bè. Nhiều người yêu tôi (Được bạn bè nói tôi khá sát gái và có sức hút). Tôi có rung động, nhưng tôi biết đơn giản là tôi cô đơn, có người ở bên nên tôi cảm động chứ không phải yêu đương. Tôi cũng ko nói tôi yêu họ, họ cũng biết là tôi không yêu họ chứ ko phải tôi đi lừa tình.

    dong-tinh-1.jpg
    Đêm về tôi mới là chính mình

    Tới lúc tôi đẩy họ ra xa thì tôi không đau đớn gì. Có chi chỉ là cảm thấy buồn vì làm họ tổn thương chứ không phải vì tôi có yêu họ. Một thời gian là hết, chứ không như người yêu cũ, Tôi vẫn còn đau khi nhớ lại quãng thời gian tệ hại ấy.

    Chuyện sẽ dừng lại ở đó nếu tôi không gặp cậu ấy.
    Vào 17/09/2015 tôi có đăng 1 bài trên 1 nhóm của Nhiếp ảnh tìm người mẫu chụp ảnh. Cậu ấy nhắn tin là :
    "T chưa từng chủ động kết bạn vs 1 người.
    Hnay là ngoại lệ!"
    Tôi thấy ấn tượng và nhắn tin lại, 2 đứa nói chuyện. Lúc đầu tôi cũng chỉ nói chuyện cho đỡ cô đơn. Vì tôi luôn 1 mình,cũng không hề có ý định gặp mặt hay chơi thân. Vì tính tôi không thích người khác biết quá nhiều về mình.
    Chỉ đơn giản là nói chuyện trên mạng lấp chỗ trống thời gian để khỏi chìm vào thực trạng. Cậu ấy đọc stt trên Facebook của tôi và biết tôi les. Tôi cũng ko quan tâm lắm vì dù sao cũng ko biết nhau ngoài đời. Nói chuyện trên mạng cũng vui vẻ thế thôi cũng không quá quan tâm nhau hay coi trọng nhau.
    Tôi chỉ nhớ cậu ấy nhắn tin là : Tớ nhớ cậu.

    Nhưng như 1 định mệnh, cậu ấy cách nhà tôi 1,5km. Cách nhau 1 con đường, đi xe máy hết đúng 3-4 phút.
    Rồi sau khoảng 2 tuần quen nhau nói chuyện trên mạng, cậu ý đòi đi chơi. Tối hôm đó, 9h30 tôi mới đón được, đó là hôm đầu tiên gặp mặt, chở ra bờ hồ, tôi nhìn lên trời nói :"Bao giờ trăng lặn tớ sẽ chở cậu về ". Hôm đó, tôi chỉ nghe cậu ý kể chuyện, nói chuyện. lúc 1h30 sáng , khi trăng bị che khuất. tôi đưa cậu ấy về nhà.
    Có lẽ mọi thứ sẽ không tiến xa hơn nếu ko có chuyện cậu ấy vào bệnh viện mổ.
    Tôi ở lại viện với cậu ấy 2 hay 3 đêm gì ý, tôi không nhớ. Cứ ban ngày đi làm vs đi học, tối vào viện. Như một điều hiển nhiên, 2 đứa thân hơn... Rồi khi xuất viện tới nay được 1 tháng. 2 đứa ngày nào cũng gặp nhau 7/7 1 tuần. Cảm giác không gặp không chịu được.
    Do tôi đi làm rồi, tự lập, thu nhập so với sinh viên cũng ổn định. Nên thoải mái chuyện đi chơi tiền nong, hay nhiều hôm về muộn vào khách sạn cũng nằm trong tầm chi trả của tôi. Thoải mái hơn trong chuyện tiền bạc so với những đôi là sinh viên yêu nhau.
    Tôi thích cậu ấy, đơn giản là thích. Tôi làm mọi thứ để cậu ấy vui, vì cậu ấy rất nhiều, chiều chuộng và chăm sóc.
    dong-tinh.jpg
    Bên cậu ấy tôi vui vẻ, tôi thực sự là chính tôi. ​

    Về phần cậu ấy, cậu ấy không phải là 1 cô gái ham tiền hay lợi dụng gì nhé . Tôi cũng chưa làm gì cho người ta cả. Cậu ấy xinh đẹp, thông minh và cực kì tinh tế, rất khác biệt so với mọi cô gái khác . Trước cậu ấy, tôi là 1 kẻ khờ không hơn. Mọi hành động, lời nói cực kì khờ dại. Tôi chấp nhận, vì tôi biết đối với người phụ nữ mình thương thì tôi không có cửa ải để vượt qua.
    Hôm 20-10 đi chơi về cậu ấy có nói muôn tôi tặng cậu ấy 1 cái gì đó để mang theo người . (Vì sợ tôi sẽ xa cậu ấy, cậu ấy coi nó như là kỉ niệm có tôi bên cạnh để bảo vệ). Tôi có đặt dây chuyền và lắc cho cậu ấy, khắc chữ cẩn thận, nhưng tôi vẫn chưa tặng. (hôm nay là 18-11). Tôi cũng ko biết có nên tặng không nữa.

    Một lần tôi về Nam Định, có đèo cậu ấy về. 2 đứa về buổi tối . => Tôi biết là cậu ấy có 1 vị trí nào đó nên tôi mới đèo về gặp bố mẹ.
    Tôi rất ít bạn bè, và ko cho ai biết nhà mình ở đâu. Hôm đó là là 1 bước ngoặt với tôi,
    Nằm ngủ, tôi ôm cậu ấy, cậu ấy cũng chủ động ôm lại và rúc vào người tôi ngủ. Sáng dậy tôi có ôm đằng sau và thơm má cậu ý.
    Cậu ý bảo là tim đập rất nhanh...

    Tối thứ 5 tuần trước, cậu ấy có ngủ ở nhà tôi (Vì hôm đó tôi bắt 2 đứa học tiếng Anh ). Do 2 đứa thân rồi, mọi hành động khá thân. Ngủ ôm nhau và tôi có hôn mặt cậu ý trong tối thui. Lúc 2 đứa cùng tỉnh dậy, chứ ko phải tôi hôn trộm.
    Sáng dậy, ==" cậu ý tỏ vẻ lạnh lùng, mà hôm đó 2 đứa định cuối tuần đi Sapa . (Trước đó tôi có lịch phượt Hà Giang vs 2 ng bạn, nhưng vì cậu ấy tôi đã hủy)
    Tôi định thứ 7 mới đi vì tôi t6 tôi còn có cuộc hẹn. Mà đi t7 chủ nhật về ko đi Sapa được . Nên hủy đi Sapa.
    Sáng đó tôi đèo cậu ấy về. Về tôi nhận được tin nhắn đại ý :" tớ ko giận cậu nhưng tớ nhận ra nhiều điều. Đêm qua, lúc tớ ôm cậu, tớ tự hỏi, liệu tớ đang ở đâu, tớ có đúng - 1 giọt nước mắt rơi.
    thế giới của cậu, khác của tớ....
    t thấy mình phiền, khiến cậu khó xử. từ nay t sẽ biến mất khỏi cs của cậu. Đừng bao giờ tìm tớ ! "

    Tôi rơi nước mắt. không kiềm chế được




  2. hoapham34

    hoapham34 New Member

    • 6 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn


    Tình cảm là chuyện không thể gượng ép bạn à, mình nên sống thật với chính bản thân mình thì mình ới hạnh phúc được


    hoaluuly3496 thích bài này.


  3. hoaluuly3496

    hoaluuly3496 New Member

    • 7 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn


    Đồng tính chẳng có gì là xấu cả, xã hội giờ người ta cũng không kỳ thị nặng nề nữa. Bạn cũng có quyền yêu và được yêu




  4. Bella Bridal

    Bella Bridal Member

    • 43 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn


    Nêu có thể thì hãy cứ sống đúng bản chất của mình, xã hội giờ ko còn gay gắt như trước nữa đâu mà. :))





Chia sẻ trang này

Bài viết được tìm kiếm bằng từ khóa :

  1. khi sep la dong tinh nu

loading...
[X]