Người yêu đòi hoãn cưới vì sợ nghèo đói

Người yêu đòi hoãn cưới vì sợ nghèo đói

Chia sẻ trang này

  1. hero

    hero Member

    • 37 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn


    • 727 Lượt xem

    • 0 Lượt trả lời

    tôi mồ côi từ năm 10 tuổi, một mẹ một con cho tới khi tôi học xong PTTH. Mười năm ở góa, mẹ tôi được rất nhiều người thương nhưng mẹ không ưng ai cả. Khi tôi thi đậu trung cấp, tôi rời gia đình và có động viên mẹ, mẹ đừng hy sinh nữa, con tự lập được rồi, mẹ tìm người nương tựa nghe mẹ.

    Dượng tôi bây giờ là người lỡ dở một lần, có một con gái riêng lớn hơn tôi 5 tuổi ở với mẹ chị ấy. Dượng là thợ sửa đồng hồ, trước đây chắc cũng làm nhiều nghề khác, cắt tóc cũng được, pha cà phê ngon, nói chung dượng khéo tay, siêng năng. Không biết sao vợ chồng dượng bỏ nhau, chắc vì dượng không làm ra nhiều tiền.

    Nhà ai nấy sống mấy năm, khi tôi ra trường, có việc có thu nhập ổn định, mẹ mới về sống chung với dượng. Căn nhà nhỏ xíu của hai mẹ con, mẹ cháu cho một người bạn thuê rẻ, để dành tiền cho tôi cưới vợ. Nhà ở thị xã tỉnh nhỏ mà cô, cho thuê không được mấy, mà mẹ còn phải đóng góp với các cậu dì nuôi ông bà ngoại nay đã gần 80 hết rồi.

    tôi nói chuyện kinh tế để cô biết, khi tôi khởi động chuyện cưới vợ thì tiền nong quá eo hẹp. Mẹ thì có cuộc sống riêng chật vật, sinh với dượng một đứa con trai năm nay mới vô lớp 1, dượng vẫn sửa đồng hồ nhưng thời buổi này mấy ai đeo đồng hồ cũ mà sửa đâu cô. Mẹ thì bán ăn sáng, ngay trong nhà, cạnh tủ đồng hồ của dượng. Bán đủ thứ, xôi, bánh mì, lặt vặt, chỉ đủ tiền chợ mà thôi.

    Người tôi yêu cũng con nhà nghèo, ở vùng sâu, vừa học xong trung cấp kế toán, chưa xin được việc. Chúng tôi đã ở dồn từ nửa năm nay, cho đỡ tiền nhà trọ. Ăn chung, bếp chung, đồng tiền chung (chỉ một đầu lương của tôi) cũng tạm đủ.

    Vậy là bài toán cưới lúc nào cũng ở trong đầu người yêu của tôi. Cô ấy rất buồn vì hai bên đều nghèo mà cưới vẫn phải đủ bộ, tươm tất. tôi nói, ai cưới vợ mà chẳng thiếu nợ, cưới đi rồi tính sau, nếu vẫn nợ thì vợ chồng làm trả dần.

    Nhưng cô ấy sợ nợ, cái chính là sợ nghèo, đòi hay là không cưới nữa. tôi đi làm mệt phờ, về tối nào cũng nghe bài ca hoãn cưới, tôi chán lắm. tôi không chạy làng, không sợ khó sợ khổ, sao cô ấy lúc nào cũng rơm rớm, phụng phịu vậy cô?


    Các file đính kèm:




Chia sẻ trang này

[X]