Những thứ cảm xúc không tên!

Những thứ cảm xúc không tên!

Chia sẻ trang này

  1. sún yêu

    sún yêu Member

    • 54 Bài viết

    • 9 Được cảm ơn


    • 1,461 Lượt xem

    • 10 Lượt trả lời

    Đã lâu lắm rồi không được cảm nhận hơi ấm của đôi bàn tay đó, đã lâu lắm rồi không được ôm cái cơ thể gầy nhom đó. Tất cả đã lâu lắm rồi…..


    Đã lâu lắm rồi kể từ khi anh ra đi đến 1 mảnh đất xa lạ khác nó tập cho mình thói quen đi bộ 1 mình, ăn quà vặt 1 mình và rồi nó chợt khép hàng mi để nước mắt rơi tự do mặn đắng. Đã lâu lắm rồi nó không được ngửi mồ hôi quen thuộc của anh và cũng lâu lắm rồi chưa ai gọi nó là’’ mụ hâm’’ .

    Hè đến rồi! Cái nắng và nóng đủ khiến nó cảm thấy mệt mỏi, đủ khiến nó muốn tìm 1 chỗ trú ẩn. Lang thang quán xá, nó chỉ dừng lại ít phút để hồi tưởng lại những kỉ niệm tình yêu của 2 đứa. Và nó chợt nhận ra đã lâu lắm rồi nó không đi ăn những món 2 đứa thích L. Thoáng buồn nó chợt nhận ra mình thèm món cổ cánh đến lạ, nó thèm hương vị bát nước chấm cay xè mà anh thường pha.Liều mình vào gọi món cổ cánh đó nhưng mà nước chấm không ngon như anh pha, nó chẳng thấy ngon rồi rời khỏi bàn ăn nhanh hơn dự tính . Nó và anh từng rất thích ăn bánh chuối , có 1 điều chắc chắn rằng chị bán hàng không thể nào quên 2 đứa được. Nó gọi 2 chiếc bánh chuối, 2 cốc trà đá trong sự ngỡ ngàng của chị bán hàng. Ăn miếng đầu tiên thấy đắng ở cổ họng nhưng lúc sau đã thấy nó ngọt ngào mà thơm lạ lùng. Nó ăn tiếp rồi chợt ngẹn ứ ở cổ họng phải nhờ đến trà đá giải nguy, nhưng chẳng thể ngồi lâu hơn nữa . Nó lặng lẽ đi bộ trên con hẻm 296 quen thuộc nó chợt nhận ra mùi thịt nướng thơm nức mà anh vs nó cùng ngồi thưởng thức bên những câu chuyện phiếm không tên… Cái nắng trải dài của mùa hè khiến nó rảo bước nhanh trên con hẻm để đến với trạm xe bus từng gắn liền với bao kỉ niệm. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mùi xe bus mùi xăng xe khiến nó chợt nhớ về những ngày đầu tập làm quen với xe bus, một cảm giác lâng lâng khó tả. Chỉ biết rằng nó đã từng sợ cái mùi xe bus. Và hơn hết nó thương anh, thương cho những vất vả của anh nơi xứ người….và thương những lần anh dậy từ lúc 5h sáng để đón đưa nó đi học, nó thương anh mà chẳng biết nói sao cho anh biết. Gió thoáng qua, bụi bay vào mắt khiến đôi mắt nó đỏ hoe chỉ trực chờ 1 cảm xúc không tên xuất hiện là nước mắt lại trào ra. Nó nhớ anh, nhớ nụ cười ấy nhớ cái giọng hát ngọt ngào đủ mê hoặc bao trái tim cô gái của anh. Chiếc xe bus 24 ghé qua, chẳng kịp nghĩ ngợi thêm gì nó bước vội lên xe rồi cố tìm cho mình một chỗ ngồi. Có 1 chỗ trống ở góc xe, nó tiến lại ngồi và ngắm đường phố khi lên đèn. Bỗng nó thấy trống trải, dường như nó quen với sự xuất hiện của anh trong mỗi chuyến đi, nhớ cái bờ vai ấy quá. Chỉ đợi có thế nước mắt lại trào ra. Điểm dừng tiếp theo: ngã tư sở. Nó xuống xe, chậm rãi đi bộ trên con đường láng quen thuộc, ngắm nhìn chỗ đón xe mà 2 đứa từng ngồi với những lần giận hờn. Nhìn lá vàng bay mà đầu óc nó trống trải lạ lùng, bỗng có tiếng còi xe làm nó giật mình. Đẹp quá! Những gánh bán hoa rong, đẹp thật đấy. A cùng tặng nó hoa vì nó suốt ngày ầm ỹ vì anh quên tặng hoa nó. Ghé hỏi cô bán hàng rong ‘ cô ơi! Hoa hồng vàng bán như nào vậy cô’’ , cô bán hàng trả lời ‘ hôm nay hoa to đẹp lắm, cháu lấy đi cô bán rẻ cho 30k 1 chục’’. Như mọi lần có lẽ nó sẽ mè nheo bảo cô bán hàng bớt đi, sao mà đắt thế. Nhưng lần này lại khác nó nhận lấy bó hoa từ tay cô, trả tiền và bước tiếp. Hình như sắp đến nhà trọ cũ của anh, nó cứ bước cho đến cổng nhà trọ thì dừng lại. Nó ao ước gặp 1 bóng dáng quen thuộc, nó ao ước nhìn chiếc xe đồng hành cũng anh và nó trên mọi chặng đường. Nó như chết lặng, gọi vào số điện thoại cũ của anh nó hỏi vu vơ ‘’ anh à, anh khỏe không? Tối rồi a ăn món gì? Nhớ ăn uống cẩn thận và làm việc nhé. Em yêu anh’’ Nó cứ nói trong khi chính nó cũng biết số điện thoại ấy không liên lạc được. Trái tim nó như thắt lại, dùng bàn tay đó ghì chặt lồng ngực, ghì chặt tiếng khóc và nỗi nhớ da diết.

    Chẳng thể đứng yên để những kỉ niệm ùa về, nó chạy thật nhanh để trón tránh những thứ cảm xúc không tên đó! Khi nước mắt đang lã chã rơi nó nhìn thấy quán bún đậu mà 2 đứa từng chí chóe đến cả cô chủ cũng bật cười…. Nó chạy thật nhanh lên xe bus để về phòng trọ, mở nhạc thật to và khóc cho thỏa nỗi nhớ anh.




  2. OanhOlive

    OanhOlive Active Member

    • 224 Bài viết

    • 43 Được cảm ơn


    Cảm xúc k tên là cảm xúc luôn bay bổng và lắng đọng




  3. haianh772

    haianh772 Member

    • 210 Bài viết

    • 21 Được cảm ơn


    hay thật đó ạ




  4. yeukhuonmat

    yeukhuonmat Active Member

    • 223 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn


    ai cũng đã từng mà




  5. lanminh6655

    lanminh6655 Member

    • 192 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn


    phụ nữ....lúc nào cũng hay nhạy cảm và suy nghĩ mông lung




  6. vedepthammy

    vedepthammy Active Member

    • 210 Bài viết

    • 29 Được cảm ơn


    Mùa đông này anh đi công tác xa, mùa đông này mình ko có gấu bên cạnh




  7. nguyenoanh

    nguyenoanh Member

    • 38 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn


    ra đồng xuân làm thêm con gấu cún bác ơi hihi




  8. Patchim

    Patchim Member

    • 46 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn


    Bạn nào viết ra bài này chắc phải đa sầu đa cảm lắm đây




  9. June

    June Member

    • 146 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn


    các chị em nhiều tâm sự quá. Cảm xúc nào cũng có tên hết nhưng mình có biết gọi là gì hay k thôi




  10. Tâm Lan

    Tâm Lan New Member

    • 23 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn


    Thực sự là một chuyện tình buồn, thay đổi mọi thói quen, tất cả đều trở thành quá khứ :( Tất cả mọi nơi bước đến đều chỉ còn lại 1 mình. Đó cũng là lúc cảm xúc ùa về nhiều nhất.




  11. Angela

    Angela Active Member

    • 138 Bài viết

    • 65 Được cảm ơn


    Chẳng thể trốn tránh được cảm xúc đâu bạn ơi! Chỉ có cách đối mặt trực tiếp với điều đó mà thôi.





Chia sẻ trang này

[X]