Tâm sự: Không cần phải thực sự yêu em

Tâm sự: Không cần phải thực sự yêu em

Chia sẻ trang này

  1. Golden Dawn

    Golden Dawn Well-Known Member

    • 269 Bài viết

    • 14 Được cảm ơn


    • 782 Lượt xem

    • 0 Lượt trả lời

    Em muốn mối quan hệ của chúng ta đến đâu?”, các chàng trai thường băn khoăn hỏi tôi. Tôi cũng trăn trở tìm ra câu trả lời sao cho đỡ gây đau lòng nhất. Và tôi thường đáp lại rằng, điều tôi cần hiện tại là một người đàn ông đủ thoáng, đến với một mối quan hệ như với một cuộc chơi không có ràng buộc tình cảm với nhau. Khi đàn ông không có 100% cảm tình với ai thì họ có thể cực kỳ ngọt ngào, như khi uống say, làm những điều chỉ vì cao hứng thì làm nên nó thú vị lắm. Còn yêu vào, rồi lại tự dằn vặt mình, và dằn vặt nhau. Tôi biết có những người đàn ông đi đến kết hôn là vì vợ của mình ngoan, không chơi bời, chứ chưa chắc đã là người mà anh ta yêu nhất. Anh ta sẽ quan tâm và chăm sóc đến người mà anh ta cho là cần phải chăm sóc, cho dù đó không phải người xuất hiện trong đầu anh ta mỗi tối trước khi đi ngủ, và thường trực trong tim anh ta. Đấy, hiện tại tôi chỉ cần như thế thôi. Anh ấy muốn ở bên tôi, và sẽ ở bên tôi, nhưng không cần phải thực sự yêu tôi.

    “Anh yêu em, nhưng bây giờ em lại nói là để ở bên em thì anh không được yêu em nữa?”
    “Em nghĩ thế là em rất sai.”
    “Anh cần cái gì đó bền chặt và cho anh niềm tin hơn.”

    Tôi biết tôi nghĩ sai. Nhưng đồng thời, tôi cũng hiểu hiện tại - chứ không phải tương lai - tôi cần gì. Tôi hiểu qua những đêm lặp lại một chu kì 24 tiếng, nằm một mình trên chiếc giường lạnh lẽo và gối đầu lên tay. Tôi nhận ra tay mình xanh xao và gầy đi nhiều, những đường gân lộ rõ hơn, và thiếu đi màu hồng của mạch máu, của sức sống. Cánh tay tôi đặt trên chiếc gối như một vật thể xa lạ, trống rỗng, vô cảm. Tôi biết nó thiếu gì. Tôi biết tôi đang thiếu gì. Đã từ lâu, tôi không cho ai chạm vào bàn tay tôi. Đã từ lâu, không có đôi bàn tay cứng, ráp và ấm nóng nào bao bọc lấy nó. Tôi mặc kệ cho đôi bàn tay tôi phơi nắng, phơi gió. Bắt nó làm việc nhiều, để quên đi cảm giác thiếu thốn hơi ấm tình yêu. Để nó dần chai ở lòng bàn tay, cho tôi biết tôi đang tự sắt đá dần đôi tay và trái tim mình. Có một người con trai đã từng nắm lấy tay tôi, không bao giờ buông, không bao giờ để nó lạnh, không bao giờ để tôi cô đơn. Người đó từng dạy tôi biết yêu, biết học cách để yêu sao cho đúng. Người đó đặt nụ cười lên khuôn mặt tôi, vẽ từng giọt nước mắt rơi ra từ khoé mắt tôi, và hằn lên trái tim tôi những vết sẹo không ngừng nhức nhối.

    Một người bạn từng nói với tôi rằng: “Mày đang ở trong một cửa hàng bán đồng hồ. Nếu mày không tự biết bây giờ là mấy giờ thì tất cả bọn đồng hồ treo trên tường chẳng có cái nào chỉ chính xác cả”. Tôi biết tôi phải là người tỉnh táo nhất, nhưng cuối cùng chính tôi lại lạc trong mê cung của trái tim tôi. Không yêu em được hơn người đó yêu em, đừng hi vọng cầm được vào tay em. Không yêu em nhiều hơn người đó từng yêu em, thì đừng nói yêu em làm gì. Tôi biết tôi đang tự đoạ đày chính mình khi đem tất cả đàn ông ra so sánh với một người đã được hình mẫu hoá. Đoạ đày chính mình, khi những ngày gió mùa về, đôi bàn tay tôi vẫn khô khốc, nằm trơ trọi trên chiếc gối nhoè nước mắt.

    Nymph 4/2/2013





Chia sẻ trang này

[X]