Tôi và bạn cùng nhau đi vá trinh để xóa đi quá khứ.

Tôi và bạn cùng nhau đi vá trinh để xóa đi quá khứ.

Chia sẻ trang này

  1. bichngocnt

    bichngocnt New Member

    • 27 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn


    • 1,070 Lượt xem

    • 0 Lượt trả lời

    Lúc đó, mấy người bạn cùng ký túc thường đưa đẩy, sau này về quê lấy chồng chắc đứa nào cũng phải đi... tân trang hết.

    Cả lũ lại cười ầm lên, cứ ăn chơi thoải mái đi, sau này về khó khăn quá thì đi sang Thái Lan vá lại trinh là xong hoặc lên một bệnh viện nào đó ở Kuala Lumpur (Malaysia) vá.

    Trong đầu tôi, thoáng lên ý định vá trinh vì ở quê tôi người ta còn cổ hủ lắm. Mẹ tôi lúc nào cũng gọi sang dặn dò “việc gì cũng phải cẩn thận, còn phải chừa một phương để lấy chồng đấy con”. Nhưng nếu không đánh đổi liệu tôi có được nhiều việc không?

    va-mang-trinh-la-gi.jpg

    Trước khi về nước, cả nhóm chúng tôi rủ nhau lên tòa tháp đôi nổi tiếng ở Malaysia du lịch và tiện ghé qua bệnh viện hỏi về vá trinh. Chi phí để vá víu cái đó ở đây tốn khoảng 2000 đến 2300 ringgit, tức là gần 12 đến 14 triệu đồng tiền Việt. Trong 6 đứa chúng tôi thì chỉ có hai đứa mạnh dạn vào phòng thủ thuật. Chi phí cho ca vá víu đó hết 16 triệu đồng/đứa, cả tiền dịch vụ nghỉ ngơi.

    Vào một ngày cuối năm 2010, cái Liên, người Hải Phòng, đang làm công nhân ở một xưởng bánh ngọt gần chỗ tôi rối rít khoe: “ở Hà Nội cũng có dịch vụ tân trang cái đó đấy, giá rẻ lắm. Mất có 4 triệu thôi. Cứ an tâm về nước làm cho rẻ, đi lại cho tiện”.

    Tôi nhẩm tính, như vậy vá màng trinh ở Hà Nội rẻ bằng 1/3 so với ở đây . Tôi quyết định khi về nước sẽ đi vá víu rồi lấy chồng. Mẹ tôi cũng nhắc, đã có một mối ngon dành cho tôi. Chỉ cần tôi đồng ý thì người ta sẽ mang cau trầu đến hỏi tôi ngay.

    Ngày về nước, chúng tôi về đến Nội Bài lúc 5 giờ chiều. Một vài đứa rủ nhau thuê nhà nghỉ ở gần sân bay ngày mai vào nội thành để xử lý cho dứt điểm chuyện trinh tiết. Còn tôi thì được bố mẹ lên tận nơi đón nên theo gia đình về quê.

    Ngay hôm sau, dì tôi đã đưa đến nhà tôi “đối tượng” để tôi xem mặt. Anh tên là Vương. Đó là một anh chàng đã hơn tôi 2 tuổi. Anh ta chỉ làm thuê tại địa phương. Dì tôi khen anh rất hiền lành và tốt tính. Lấy vợ muộn vì không biết tán gái thôi.

    Nhìn qua vẻ bề ngoài của anh, tôi biết anh là kẻ gia trưởng. Về nhà gần 1 tháng, tôi cũng hay ốm vì thay đổi môi trường. Những lần đó, anh đều đến thăm tôi.

    Một lần, người chị họ của tôi mạnh miệng hỏi “này, em còn trinh không đấy”. Tôi nghe chị ấy hỏi mà mặt lạnh như tiền “chị hỏi làm gì”. Chị nói tiếp “nhà nó gia giáo lắm, mẹ nó làm giáo viên về hưu. Người ta cũng đang lăn tăn chuyện em ở bên xứ người gần chục năm, chẳng biết có còn gì không?

    Một tuần sau, tôi hẹn với một bạn cùng làm chỗ tôi ở huyện khác, cùng lên Hà Nội vá trinh. Tôi xin phép gia đình lên Hà Nội thanh lý hợp đồng với công ty môi giới.

    Khi gặp tôi, bác sĩ ân cần hỏi “các em đã vá lần nào chưa? Đã phá thai lần nào chưa….? Nếu người nào đã vá rồi, vá lại lần hai thì công sẽ cao hơn lần 1.

    • suckhoe_va_mang_trinh_9_doi_song_phap_luat.jpg

    Cả hai giọng run run chưa. Xem tuổi hai đứa đều 26, 27 bà bác sĩ bảo chắc vá về lấy chồng hả? Khi nghe chúng tôi nói chúng tôi đi làm công nhân ở nước ngoài về. Bà ấy được đà “công nhân vá trinh tháng nào cũng vài chục ca”. Nghe câu vài chục ca, tôi cảm thấy an tâm hơn.

    Sau khi thăm khám, kiểm tra bên ngoài, chúng tôi ký vào một tờ biên bản dài dằng dặc mà chẳng đứa nào đọc nội dung nó là gì. Sau khi ký, tôi được lễ tân đưa ra quầy thu tiền.

    Mỗi đứa đóng 7 triệu đồng. Nếu nằm qua đêm đến sáng mai tại đây thì mất thêm 300 nghìn đồng.

    Sau khi nằm lên bàn, bác sĩ tiêm thuốc tê tại chỗ. Tôi còn cảm nhận rõ bác sĩ đang làm gì ở vùng kín của mình. Từ việc dọn vệ sinh cho đến việc dùng một chiếc kìm ép vào chỗ ấy khiến tôi giật mình. Nhưng khi thuốc tê đã ngấm, tôi chẳng còn cảm giác gì cả.

    Chỉ sau 40 phút tôi được nhân viên đưa ra khỏi bàn thủ thuật và về phòng nghỉ. Hai đưa chúng tôi nằm im ngủ. Tôi chỉ thấy đau khi đã hết mùi thuốc tê. Bác sĩ động viên “đau gì, chỉ mai là khỏi. Còn không đau bằng khi đẻ đâu”. Việc đi vệ sinh của chúng tôi cũng hoàn toàn bình thường.

    Đến sáng hôm sau, chúng tôi thấy người khỏe. Chỗ ấy chỉ còn đau nhẹ. Nếu đi tiểu sẽ bị xót và chúng tôi phải lau bằng nước muối sinh lý tránh nhiễm trùng. Bác sĩ dặn đi dặn lại không được đi lại mạnh. Sau khi không còn cảm giác đau nhẹ thì mới sinh hoạt như bình thường được.

    Bà bác sĩ cười bảo: “Về nhà và an tâm lấy chồng thôi”.

    Chúng tôi ra về trong niềm vui giải tỏa mà đã canh cánh trong lòng mấy năm nay. Cuối cùng cái điều đứa nào cũng lo sợ đã được giải quyết hết. Nghĩ lại khoảng thời gian đánh đổi bản thân để lấy công ăn việc làm, tôi thấy mình không quá ngu ngốc.

    Bí mật vá lại màng trinh của hai chị em tôi thì chỉ có chúng tôi mới biết. Mà sắp tới, cô bạn này đi lấy chồng theo chồng vào nam thì chắc chẳng ai biết điều này cả.


    Các file đính kèm:




Chia sẻ trang này

[X]