Trích "Nhật ký phẫu thuật bọng mắt"

Trích "Nhật ký phẫu thuật bọng mắt"

Chia sẻ trang này

  1. Mẹ Cún

    Mẹ Cún Active Member

    • 399 Bài viết

    • 62 Được cảm ơn


    • 3,883 Lượt xem

    • 0 Lượt trả lời

    Đọc chia sẻ này ko thể ko share cho cả nhà tham khảo, ngưỡng mộ mẹ nó, mình 50 chắc chả chăm chút làm đẹp nữa...

    "Tháng 9/2010


    Khi tôi nhìn vào những bức ảnh cùng bạn bè được đăng tải trên Facebook, tôi giật mình sợ hãi. Trông tôi như 103 tuổi. Tôi ghét quầng thâm xung quanh mắt. Tôi cũng nhận thấy rằng trên da mắt của tôi có nhiều nếp nhăn và sụp xuống – khi tôi có gắng bôi phấn mắt, nâng lông mày với ngón tay để giữ cho da được căng.

    Lúc đó trong đầu tôi tưởng tượng về hình ảnh của mình năm 20 tuổi nhưng khuôn mặt buồn bã hiện tại đã đi ngược lại tất cả. Tôi cảm thấy mình không thể đẹp một lần nữa, thậm chí trong một căn phòng lờ mờ sáng.

    Nhưng đó là sinh nhật 50 tuổi và tôi có khuôn mặt của phụ nữ tuổi 50. Cũng giống như những người phụ nữ 50 tuổi khác, tôi không muốn mình già, tôi muốn chống lại quá trình lão hóa.

    Tôi đã bơi, chạy… với mong muốn có được thân hình đẹp, nhưng tôi phải làm sao với khuôn mặt mình? Không thứ mỹ phẩm nào có thể che dấu được đôi mắt ủ rũ, già nua và tôi ghét nó.

    Tháng 12/2010

    Tôi đã quyết định có một cuộc hẹn tại bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ và có sự tư vấn của Tiến sĩ Mahdi – một trong những bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ hàng đầu ở đây. Tôi không nói cho bất kì ai biết về việc này vì tôi rất bối rối, xấu hổ.

    Tiến sĩ Mahdi tuyên bố: “Cô là một ứng viên tuyệt với để sử dụng phương pháp Blepharoplasty.” – Tôi cảm thấy hãnh diện trong một giây trước khi nhận ra rằng đó hoàn toàn không phải là lời khen.

    Cô cũng nên sử dụng thêm Botox cho trán”, nhưng tôi đã khẳng định lại rằng tôi chỉ muốn phẫu thuật cho đôi mắt.

    Tôi biết đôi mắt của mình là do gen di truyền, bố tôi cũng có vùng da chùng dưới mắt và vì thế tôi xem phương pháp phẫu thuật này như là một bệnh lý bình thường.

    Tiến sĩ Mahdi cũng trấn an rằng việc phẫu thuật này là bình thường và tôi sẽ trẻ ra 10 tuổi.

    Khi lái xe về nhà tôi đã ngẫm nghĩ về những điều người mẹ (đã qua đời) nói rằng phẫu thuật thẩm mỹ là tồi tệ và cho rằng bà đã sai.

    [​IMG]

    Diana trước (trái) và thành công sau (phải) phẫu thuật cắt bọng mắt.

    Tháng 2/2011

    Cuộc phẫu thuật của tôi được hẹn cho đến cuối tháng 2 và tôi phải nói với chồng để anh sẽ chở tôi trở lại vào sáng hôm sau.

    Anh đã im lặng sững sờ khi biết chuyện và sau đó cười trong nước mắt: “Em ư? Tại sao?
    Bởi vì em muốn trẻ hơn vì anh” – tôi nói dối – “Vì anh cũng là một trong những người thường gọi em là đôi mắt lợn con trong nhiều năm qua”.

    Nhưng đâu là điểm em sẽ dừng lại”, anh ôm lấy khuôn mặt tôi trong tay – “Đây là khuôn mặt già nhưng anh yêu nó”.

    Những đứa con của tôi thì kinh hoàng khi biết tin. 2 đứa con gái 17 tuổi và 22 tuổi của tôi đều rất lo lắng. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi bị điên và những hoạt động vô nghĩa đó sẽ có khả năng gây nguy hiểm.

    Ngày 27/2

    Trước khi thực hiện tôi đã tham vấn tiến sĩ Mahdi và tôi khá lo lắng nên huyết áp tăng cao. Ông cho biết sẽ thực hiện 2 vết mổ trên và dưới mắt để loại bỏ hiện tượng bọng mắt và mí mắt mệt mỏi.

    Khi sinh con tôi đã ở trong bệnh viện nhưng lần này tôi lại ở một vị trí khác với sự phục vụ khác. Tôi đã đọc các cuốn sách về phương pháp này và cố gắng không tập trung vào các chi tiết rằng sẽ có nguy cơ bị mù hoặc không thể đóng mí mắt được sau đó.

    Ngày 28/2

    Cuộc phẫu thuật được thực hiện trong vòng 2 tiếng đồng hồ. Tôi cảm thấy khuôn mặt mình cứng và kì quặc, nhưng tôi đã uống thuốc giảm đau nên không cảm thấy gì.

    Tầm nhìn của tôi bị mờ nhưng sau đó tôi không đeo kính áp tròng – và một loại kem kháng sinh đã được đặt vào mắt. Mặc dù vậy tôi vẫn có thể nhìn thấy.

    Nửa giờ sau tôi thức giấy, tôi cảm thấy khỏe đủ để đi vào phòng tắm và nhìn vào trong gương. Tuy nhiên trông thật sợ hãi, tôi trông như bị đánh đập bởi Mike Tyson với các hàng dày của mũi khâu trên đôi mắt.

    Vì băng quấn phẫu thuật trên các mũi khẫu nên tôi phải ngủ ngồi – y tá cho biết phải ít nhất 2 tuần – khi khuôn mặt cần được để khô.

    Ngày 29/2

    Chồng tôi cảm thấy sợ hãi khi gặp tôi vào sáng sớm nay. Còn tôi thì cảm thấy mình rất sốc, sợ hãi và không biết bao giờ đôi mắt mình sẽ trở lại bình thường.

    Tôi được cho thuốc giảm đau và một loại kem kháng sinh đặc biệt sau khi về nhà. Tôi cũng được cung cấp một đường dây hỗ trợ 24h/24h.

    Không khí ngoài trời khá lạnh khiến tôi cảm thấy khuôn mặt mình càng đau nhói. Và tôi bị trượt chân do phải đeo chiếc kính đen to bản.

    Ngày 2/3

    Tôi cố gắng làm việc với đôi mắt sưng húp. Tôi vẫn cảm thấy còn chống chếnh do bị gây mê và tôi cần nằm xuống. Ngủ ngồi thực sự rất kì quái.

    Tôi thận trọng rửa mặt với nước lạnh, sử dụng nước tiệt trùng và nén lạnh để làm giảm sưng. Chồng tôi đang ngủ trong phòng, tôi nghĩ anh ấy cảm thấy lo lắng về khuôn mặt tôi sẽ không được trở lại bình thường.

    Ngày 7/3

    Tôi và chồng đã đi một chiếc xe ô tô mới để gặp gỡ con gái trong bữa ăn trưa. Mọi người đều cảm thấy tôi điên rồi. Tôi biết họ sẽ không bao giờ tha thứ khi tôi làm điều này nhưng tôi đã làm nó cho bản thân mình.

    Gần 1 tuần, tôi thấy chồng mình có vẻ chán nản vì có một người vợ xấu xí như vậy. Tôi không thể trang điểm mắt hoặc đeo kính áp tròng, trong khí đeo kính to không làm tôi hấp dẫn hơn.

    [​IMG]

    Đôi mắt đã giảm sưng và tím sau vài tuần phẫu thuật.

    Ngày 9/3

    Tôi được tháo chỉ, nó khá đau nhưng may mắn thay chỉ hơn 1 phút thực hiện. Và tôi phải đeo băng quấn trong vòng 1 tuần nữa.

    Ngày 15/3

    Tôi không được phép tập thể dục trong vòng 6 tuần nhưng tôi quyếng định vẫn chạy bộ 1 cách cẩn thận vì tôi thấy mình béo lên. Ngay lập tức tôi phải hối tiếc vì mắt bị sưng lại, tôi cực kì hoảng sợ. Nhưng may mắn thay nó đã xẹp xuống qua đêm.

    Ngày 20/3

    Tôi rời khỏi nhà, đến gặp bạn bè và đi bơi. Tôi cố gắng giữ đầu mình thật cẩn thận trên mặt nước. Tôi cảm thấy ngạc nhiên khi những vết sưng, bầm tím đã chuyển sang hồng và đỡ hơn. Một người bạn tưởng tôi bị sốt. Tôi vẫn không thể đeo kính áp tròng hay trang điểm mắt, nhưng tôi nghĩ mình có thể đối diện với thế giới mà không cần kính đen.

    Tôi vẫn ngại ngần khi nói với mọi người những gì tôi đã làm.

    Ngày 13/4

    Tôi đã được cảnh báo rằng sẽ có cảm giác kỳ lạ quanh mắt trong ít nhất 2 tháng và sự thật đúng như vậy. Tôi vẫn có thể cảm thấy đau thắt quanh mắt mặc dù điều tồi tệ nhất là mắt sưng thì đã giảm xuống.

    Khi sờ lên tôi cảm thấy khá mịn nhưng vẫn còn một vết sưn gở dưới mắt phải. Vết sẹo màu đỏ và có thể nhìn thấy được, ngoài ra có rất nhiều chất lỏng dưới mắt phải. Mặc dù bọng mắt đã được lấy đi nhưng vẫn còn một số nếp nhăn và tôi cảm thấy hài lòng vì nó.
    Xong tất cả mọi chuyện tôi vẫn nhìn như ngày xưa. Người chồng thì thở phào nhẹ nhõm trong khi các con tôi nghĩ rằng tôi đã chi quá nhiều tiền cho một sự khác biệt không đáng kể.

    Ngày 8/5

    Tôi thấy rằng những lời trấn an của bác sĩ rằng sẽ phục hồi bình thường sau 1 tháng là vớ vẩn. Vì đến 2 tháng, mắt tôi vẫn còn sưng chút ít dưới mắt. Tôi nghĩ rằng phải ít nhất từ 4 – 6 tháng mới hoàn toàn bình phục.

    Tuy nhiên không nghi ngờ gì về việc bọng mắt của tôi đã biến mất và tôi trông trẻ ra hơn nhiều. Thế nhưng tôi vẫn quyết không thực hiện đến lần 2 một thứ gì liên quan đến phẫu thuật thẩm mỹ nữa.

    Tôi thực sự đã có quãng thời gian suy nhược trầm trọng khi thực hiện cuộc phẫu thuật này. Và tôi lại bắt đầu vào những cuộc tập thể dục như bình thường để có được vẻ đẹp tự nhiên nhất."





Chia sẻ trang này

[X]